NHỚ ĐÂU KỂ ĐÓ
C+ Tên thứ 3 là dân điệnK6I ĐHCĐ,bí danh là Chít.Thuở chúng ta hàn vi ở K6i hay là ở K10IA : hắn đã là giám đốc ngân hàng,từ các lão đi học có lương,đến lính trơn phổ thông như chúng ta khi “ tiến tùng”” đều phải đến “liên hệ công tác với hắn”.Mối tình đầu cảm động của hắn, cả k6 ta đều biết..chắc có nhẽ còn kéo dài mãi,bùi ngùi mãi. Tớ nghe CCB kể: hồi đi B hắn là lính thường,mà khi hành quân : phải có thằng tiêu binh dẫn đường,thằng cuối cùng khóa đuôi,oai chưa,ấn tượng chưa?Bởi vì rằng hắn bị bệnh hay là bị thương ở cái đẫn vòng ba.Trên người hắn chỉ khoác một cái áo lính mà thôi,tay thì chống gậy mồm thì rên hừ hừ…thương lắm đấy.Đồng đội sợ các thím lính đi ngang qua nhòm thấy hắn sẽ là đau tim,là sướng và rồi đêm về toàn mơ thấy hắn.Hắn làm ở công ty Dệt 8.3 một đẫn, Rồi say mê khoa học&công nghệ, mà bỏ nhà nước hắn mở cty Bù Cốt Phi hoạt động tới bây giờ,xây được căn nhà 6 tầng soi bóng sông Kim Ngưu thơ mộng .Bao lần hội k6 ta trên đường đi trẩy hội, Lúc trong bàn tiệc liên hoan..Các chư vị chúng ta : măm và tu no thỏa thích, rồi nói cười thả phanh,thì thầm to nhỏ…thì hắn lại loay hoay tìm chỗ đứng, xoay ống kính chụp ảnh nhoay nhoaý quên cả ăn uống.Tiệc gần tàn, hắn mới thấy đói và khát,đành bốc bả qua loa mỗi mâm 1 tý: chống đói cái mề, cái khô cổ họng..( khổ thân hắn quá cơ ), Tối hắn lại về lọ mọ chọn ảnh, viết, đăng bài ngay lập tức trên blog k6.Kho tư liệu ảnh của hắn chụp cứ là ngồn ngộn ra,tớ tò mò hỏi, hắn mở cho xem, là tớ choáng .Giời thương hắn bé nhỏ,” nước da em nâu tươi màu suy nghĩ rồi“say mê chụp ảnh và đi phượt,nên lá số Tử vi của hắn,Người phán: đời mày ý, chỉ luôn luôn..làm đẹp cho đời,chạy rông cả đời,số mày chỉ đứng sau khuôn hình cả đời mà thôi.
 |
| Mê ảnh -hoa và H |